Trang chủ » Blog » Lược Sử Vạn Vật

Lược Sử Vạn Vật

Bạn muốn tham khảo review trước khi mua sách. Hãy click vào đây để xem đánh giá những cuốn sách hot nhất hiện nay nhé!

Lược sử vạn vật là cuốn sách phổ biến khoa học trình bày một cách ngắn gọn lịch sử nghiên cứu khoa học tự nhiên, những thành tựu khoa học trong các lĩnh vực khoa học tự nhiên chính: vật lý, hóa học, sinh học, địa chất, thiên văn… với nhiều tên tuổi, giai thoại và sự thật.

Với cuốn sách này, người đọc sẽ biết được những giới hạn trong tri thức của con người về vũ trụ và cả về chính trái đất. Đây là cuốn sách khoa học phổ thông bán chạy nhất nước Anh năm 2005 với hơn 300.000 bản in. Nhà phê bình người Anh, Craig Brown thậm chí đã nhận xét rằng tác phẩm này xứng đáng bán được 500.000.000.000 cuốn (theo cách nói của chính Bryson, “bằng với số proton có trong một dấu chấm câu”).

William McGuire “Bill” Bryson, tác giả cuốn sách Lược sử vạn vật – A Short History of Nearly Everything sinh năm 1951, là tác giả nổi tiếng hàng đầu trong thể loại non-fiction ở Bắc Mỹ, với vô số người hâm mộ trên khắp thế giới.

Hãy bấm nút Đọc review để xem cộng đồng đánh giá thế nào về tác phẩm Lược Sử Vạn Vật của Bryson và đừng quên chia sẻ bài viết hữu ích này cho bạn bè nhé!

Hoài Anh Bino cho rằng

Hồi ở công ty cũ tôi có quen một thằng đồng nghiệp, mặc dù tuổi còn trẻ nhưng tài cũng khá cao. Bằng tuổi nó chắc nhiều người mới ra trường còn loay hoay kiếm việc làm, thì nó đã có vài năm kinh nghiệm với mức lương của một senior rồi. Tại sao lại có chuyện “bất công” như vậy nhỉ?

Review sách Lược sử vạn vật

“Em nghỉ học để đi làm” – nó nói, “Lúc đang học năm nhất một học viện đào tạo công nghệ thông tin, em thấy khá hoang mang về những thứ được dạy ở trường. Em không biết học những thứ đó để làm gì, khi ra trường có còn sử dụng hay không, và ngoài kia người ta đang dùng những công nghệ gì… Tất nhiên là chẳng có ai cho em câu trả lời, cho nên em phải tự đi tìm.

Em đã thử lên mạng tìm và nộp CV vào những công ty đang tuyển thực tập sinh không cần kinh nghiệm. Mấy đứa bạn em cho rằng đó là một việc điên rồ – vì em thậm chí mới chỉ bước chân vào trường, học hành còn chưa ra ngô ra khoai, thì ai thèm nhận. Thế nhưng xã hội đâu phải ai cũng đủ ‘tỉnh táo’, thực tế là em cũng đã được nhận thử việc sau vài lần phỏng vấn. Tất nhiên là không được trả lương, nhưng họ hứa sau 2 tháng thử việc sẽ trả lương chính thức nếu em “pass probation” (vượt qua kỳ thử việc).

Mới đầu em cũng nghĩ chắc họ ‘phỉnh’ em, hết thử việc rồi cho nghỉ thôi. Nhưng có sao đâu, đằng nào cũng là trải nghiệm thôi mà. Vậy là em tự ý bảo lưu việc học, không cho gia đình biết, và lặng lẽ đi làm.

Vô công ty em được training từ đầu. Tất nhiên không phải bài bản như học ở trường, mà là thảy một đống tài liệu để tự nghiên cứu, rồi bắt làm những demo nhỏ. Cơ mà em lại hứng thú với kiểu học này hơn, vì ít ra em biết được mục đích học để làm gì, và học xong là ứng dụng liền luôn. Vậy là em cứ chăm chỉ vừa học vừa làm những demo được yêu cầu, rồi hoàn thành những task nhỏ được giao, cho đến khi được tham gia vào một project hẳn hoi.

Cái cảm giác lần đầu tham gia vào một project khó tả lắm. Kiểu như mình được giao một sứ mệnh ‘giải cứu nhân loại’ vậy đó. Nó vừa lâng lâng, mà cũng thật trĩu nặng vì nỗi sợ không hoàn thành được việc. Nhưng càng sợ thì em lại càng phải cố gắng. Tuổi trẻ mà, có gì ngoài niềm tin đâu.

Và rồi em cũng đã làm được. Sau đó em cũng được nhận vào làm chính thức như đã hứa. Và em đã làm hết công ty này đến công ty khác, mà chẳng ai đòi hỏi cái bằng đại học của em. Nếu có, thì em nghĩ là đã đủ tiền để ‘mua’ được nó…”

Nghe nó chia sẻ mà tôi không tránh khỏi ánh mắt ngưỡng mộ. Đương nhiên rồi, bằng tuổi nó tôi còn đang trầy trật để trả nợ môn, còn nó thì đã làm hết project này tới học công nghệ kia để trả nợ… nhà tự mua. Nhưng cũng chính vì thế mà nó lại đâm ra tự mãn.

Mỗi lần công ty có sinh viên mới ra trường vào làm, nó lại dè bỉu “Học cho lắm rồi đi làm cũng ú a ú ớ, phải training lại từ đầu”. Hay thỉnh thoảng mà nói về chuyện học, nó lại phán “Không biết hồi phổ thông học ba cái thứ giải tích, hàm số, rồi gia tốc, phản ứng hoá học làm cái vẹo gì; giờ chỉ xài mỗi cộng, trừ, nhân, chia…”. Tôi thấy nó hơi cực đoan, nhưng cũng chẳng phản bác được, vì thực tế nó vậy.

Sau đó tôi với nó không làm chung nữa. Bẵng đi một thời gian không gặp, tình cờ hôm rồi gặp nó trong một quán cafe. Tôi bâng quơ hỏi nó giờ đang làm gì ở đâu, nó nói:

– Em đang luyện thi để thi đại học lại.

– Cái “địa ngục” gì vậy? Sao hồi trước em nói là học hành chỉ tổ lãng phí “thanh xuân”?

– Ờ thì… Ai mà chẳng có giai đoạn “dậy thì thất bại”. Chẳng là sau khi đọc cuốn “Lược sử vạn vật” của Bill Bryson em ngộ ra là hiểu biết về sự sống và Trái đất – nơi mình sinh sống – còn hạn hẹp quá; hay nói đúng hơn là chẳng có hiểu biết gì cả. Từ hàng ngàn năm nay, các nhà khoa học đã luôn trăn trở, đặt ra những câu hỏi, giả thuyết về cách vũ trụ vận hành, về sự hình thành của Trái đất, của sự sống, và của nhân loại… Để rồi họ không ngại hiểm nguy, khó khăn, dấn thân đi tìm câu trả lời. Từ đó mới có các môn Toán, Lý, Hoá… để làm nền tảng, là phương tiện cho các thế hệ sau tiếp tục đi tìm lời giải cho các vấn đề còn dang dở.

Những kiến thức cơ bản trước giờ được học như là Trái đất nặng bao nhiêu, rộng lớn ra sao, em cũng chỉ mặc nhiên là nó như vậy thôi; chứ chưa bao giờ thắc mắc làm sao người ta có thể biết được điều đó… Và em cứ nghĩ là dường như nhân loại đã biết hết mọi thứ về vũ trụ này rồi, chẳng còn gì cho mình khám phá nữa.

Thế nhưng sau khi đọc xong cuốn này em mới biết được là mọi thứ không đơn giản như mình nghĩ, và những hiểu biết của mình cũng chỉ như những hạt cát trong vũ trụ bao la này. Và em nghĩ là mình nên có trách nhiệm đóng góp vào đó một phần “cát” của mình, để “làm của” cho con cháu sau này, và để không cảm thấy có lỗi với kho tàng tri thức mà thế hệ trước để lại…

– Tuyệt vời! Vậy giờ em định thi trường nào? Khoa học Tự nhiên hay là Đại học Bách khoa?

– Dạ em thi Báo chí Tuyên truyền, để viết báo khuyến khích mấy em học sinh – sinh viên học hành chăm chỉ, sau này thay đổi thế giới; chứ mấy môn Tự nhiên em bị mất căn bản lâu quá, học hết vô rồi anh ạ…